Đã làm thì phải làm xuất sắc – đó là tôn trọng chính mính

Hồi còn đi làm thuê, tôi được cái phúc là sếp nào cũng giành về team của mình. Sếp marketing quốc tế giành. Sếp quản lý khu vực giành. Sếp phát triển thị trường thế giới cũng giành. Họ không tốt lành gì đâu, và tôi cũng chẳng giỏi giang gì.

Đã làm thì phải làm xuất sắc – đó là tôn trọng chính mình

Nhưng được cái, phong độ của tôi ổn định trong công việc. Trước giờ không nhận thì thôi, đã nhận thì không có mặt mũi nào làm chuyện nửa vời. Làm gì, lương ít lương cao gì, bằng lòng hay không gì, cũng làm thật tốt, tốt hết sức có thể, đến ngày cuối cùng, rồi đi. Tôn chỉ của tôi: “Walk tall”, đã đi, thì lưng thật thắng, đầu ngẩng cao, không chùn bước.
“Bạn chính là nhân vật bạn đang trình chiếu với thế giới”.
Người xung quanh, đối tác, khách hàng…, chẳng ai rảnh mà đi tìm hiểu bạn đang có vấn đề gì với công ty, bạn bị ngược đãi kiểu gì, sếp bạn xấu tính ra sao, đồng nghiệp bạn quá đáng thế nào…. Mấy thứ đó, biện minh được cho cái sự không chuyên nghiệp của bạn à?
Tất cả những gì bạn nói, bạn thể hiện, người ta sẽ đánh giá bạn có năng lực ra sao, thương hiệu của bạn như thế nào chứ không ai đánh giá những người xung quanh bạn, đánh giá sếp bạn hay môi trường của bạn.
Hãy tỉnh táo lại đi…
——
Hỡi những bạn trẻ làm công ăn lương, đừng nghĩ bạn đi làm là bị bóc lột, đừng nghĩ mình làm chỉ vì công ty, chỉ vì lợi ích của công ty và bạn kiếm tiền cho sếp bạn.
QUÊN ĐI…
Thực ra bạn đang sử dụng công ty như một phương tiện công cộng, như một chiếc xe bus xây dựng thương hiệu cho chính bạn.
Chiếc xe này hơi chật chội, đông đúc, không được mới, cũng chả được thơm tho thì bạn chuyển sang chiếc xe khác, như bạn chuyển nơi làm việc cũng vậy. Không thích thì nghỉ, chuyển nơi khác làm, nhưng đã làm là phải làm thật xuất sắc.
Ngày nào còn đó, hãy thể hiện cho tốt thương hiệu cá nhân bằng phong độ làm việc của mình. Ngẩng cao đầu mà đi. Đừng tiểu nhân, đừng nhỏ nhặt. Được thế, cam đoan vũ trụ ngoài kia sẽ đền bù cho bạn gấp vạn lần, bằng đánh giá cao của người xung quanh, bằng những cơ hội, có khi ta còn chưa bao giờ nghĩ đến.
Sống thẳng, ắt trời cao ghi nhận.
Tận tâm, ắt đất rộng kể tên.
Ta đi, ngàn đôi mắt dõi theo.
Ta bước, vạn cơ hội luôn nhìn ngắm. Giữ lưng cho thẳng, dù có bão bùng gió mưa trong ấy. Ngẩng cao đầu mà đi, dù đó là những bước cuối cùng của một cuộc chia ly. Cuộc đời thênh thang lắm. Thế giới mênh mông lắm. Hãy ngẩng cao đầu!
Xưa, tôi ngẩng cao đầu mà đi nên nhiều người thương mà nâng đỡ, dạy dỗ, yêu thương. Nay, tôi nhìn vào đó mà tìm cộng sự. Còn bạn, có đang ngẩng cao đầu mà tiếp bước không?
____________
© Nguyễn Phi Vân

About VƯƠN KHƠI ADMIN